Hữu ích

Các giai đoạn của cuộc đời
Chi tiêu có kế hoạch
Lạm phát lối sống
Tích luỹ tài sản
Làm giàu không khó
Để tiền vào đâu
Những cách đầu tư
Đừng sợ chữ đầu tư
So sánh công cụ tích luỹ dài hạn
Chuẩn bị vào đại học
Tiền thưởng cuối năm
Vài số liệu về quỹ hưu trí tự nguyện ở Mỹ

Câu chuyện

Bài học phổ thông
Những hòn đá
Sứ giả của Đấng Thiêng Liêng
Bắt đầu đầu tư
Ước mơ thành tỉ phú
Những quyết định tốt cho tuổi già
Nghỉ hưu trước 40 tuổi
Tránh mang nợ
Dùng thẻ tín dụng một cách khôn ngoan
Để tiền mua nhà hay đầu tư
6 điều giúp tôi bớt lo lắng về tiền bạc
Sinh Lão Bệnh Tử

Lập kế hoạch tài chính

Giới thiệu
Thu chi
Hưu trí
Kế hoạch
Bảo vệ nguồn thu nhập
Tăng thu nhập
Tính thời gian trả nợ
Tính số tiền trả góp
Tính thời gian tích luỹ
Tính số tiền góp dần

Đầu tư cổ phiếu

Đầu tư cổ phiếu
Quỹ đầu tư
Maxx - Phúc Lộc Thịnh Vượng
Sổ tiết kiệm hay Quỹ đầu tư?

Các loại bảo hiểm

Các loại bảo hiểm
Phí bảo hiểm nhân thọ
Bảo hiểm nhân thọ liên kết chung

Kinh nghiệm

Máy tính

GnuCash
Bắt đầu dùng GnuCash
Dùng GnuCash ghi chép các khoản tích luỹ lâu năm
Các phép tính tài chính cần biết
Tiện ích di động
Gói cước di động nội mạng
RaspberryPi
Trò chơi học làm giàu Cashflow
Tạo tài khoản Google
Phần mềm mã nguồn mở
Phần mềm tự do
Máy in phun
In sách nhỏ
Pin Lithium Ion
Fax từ Linux
Linux
Spam
Chặn những cuộc gọi tiếp thị
Nhiệt độ CPU
Home server cũ

Chữ Việt

Vị trí dấu thanh
Unicode
UTF-8
Web Việt

Linh tinh

Bếp
Tiêu thụ điện
Điện standby
Máy lạnh
Máy lạnh inverter
Nóng
Nhiệt độ một ngày
Tần số của TV
Ảnh
Hồng ngoại

Ý kiến

Bắt cá hai tay
Nguồn gốc sự giàu có
Đo độ giàu có
Xã hội thông tin
Dùng hàng Việt
Gần mực thì đen, gần đèn thì sáng
Thành ngữ về tiền
Tiền và Máu
Giả trá
Những cái nêm
Khác người
Đã lên báo

Giới thiệu

Trang bìa
Thông tin chung
Thành tích
Lịch hẹn

Danh mục

Download
Mục lục

Sinh Lão Bệnh Tử
Viết lần đầu trong Tháng Mười Một, 2014

Ai cũng biết khái niệm Sinh - Lão - Bệnh - Tử nhưng mỗi người suy nghĩ khác nhau về bốn chữ đó.
Chữ Tử được để ý nhiều hơn vì Tử rất đáng sợ trong mắt nhiều người. Thời xưa có những người lớn tuổi lo xa chuẩn bị cho hậu sự của mình, đó là chuẩn bị cho chữ Tử.
Thật ra thì chữ Bệnh mới đáng sợ hơn chữ Tử. Người nào về già không bệnh mà chết, ra đi nhẹ nhàng thì đều được cho là có phúc. Nhưng ở đời có được mấy người có phúc như vậy? Tôi sống trên đời hơn 50 năm rồi chưa được biết một người già chết mà không bệnh! Như vậy có phải Tử chưa đáng sợ bằng Bệnh không?
Thời xưa ít nghe nói đến việc chuẩn bị cho chữ Bệnh. Có lẽ vì thời đó những phương tiện chữa bệnh không nhiều, không quá tốn kém nên cũng không cần chuẩn bị nhiều. Nếu lỡ có bệnh thì kiếm thầy lang bốc thuốc, bệnh nặng uống hoài không khỏi thì tử, không tốn kém bao nhiêu.

Chữ Bệnh trong xã hội ngày nay đã khác nhiều so với ngày xưa.
Thời xưa sợ nhất là 'nan y tứ chứng', chỉ có bốn bệnh khó chữa. Bây giờ bệnh nan y nhiều hay ít là tuỳ vào túi tiền của mỗi người, có nhiều tiền thì bệnh nặng cũng chữa được, ít tiền thì bệnh nhẹ trở thành nặng và khó chữa.
Thời xưa người ta nhắc nhau "Bệnh tòng khẩu nhập", nghĩa là bệnh theo đường ăn uống vào người, phải cẩn thận về đồ ăn thức uống. Bây giờ, muốn cẩn thận cũng không được vì thứ gì cũng mua từ chợ hay siêu thị, đã qua tay biết bao nhiêu trung gian, không biết họ cho thứ gì trong đó, mà ngay người chăn nuôi, trồng trọt cũng đã cho những thứ trời ơi vô rồi. Rồi biết bao nhiêu thứ bệnh không do lây nhiễm, giữ vệ sinh cách nào cũng không ngăn được bệnh tiểu đường, cao huyết áp, alzheimer, parkinson, gout, viêm khớp, gai cột sống…
Một điều khác nữa là thời xưa Lão đến trước - Bệnh đến sau, còn thời nay Bệnh không nhường cho Lão đến trước nữa. Bệnh đến với những người chưa lão thì thật sự là tai hoạ vì không ai chuẩn bị để gặp Bệnh quá sớm như vậy.

Thời xưa đã ít người chuẩn bị cho chữ Bệnh rồi, thời nay chắc là còn ít hơn nữa. Tôi chưa nghe ai nói là có sẵn sổ tiết kiệm hay miếng đất hay căn nhà để khi có bệnh thì bán đi để chữa bệnh, chỉ toàn là để dành cho con thôi.
Nếu không chuẩn bị đối phó với Bệnh thì thật là thiếu chăm sóc chính mình, và còn thiếu trách nhiệm với người thân nữa. Tại sao lại thiếu trách nhiệm với người thân? Khi mình bệnh thì người thân phải chăm sóc chứ còn ai khác nữa, nếu người thân không trực tiếp chăm sóc thì cũng tốn tiền thuê người chăm sóc.
Có khi sự thiếu trách nhiệm đó còn để lại sự tiếc nuối, day dứt suốt đời với người thân. Giả sử tôi để dành một căn nhà để bán đi khi con tôi đến tuổi du học, nhưng chẳng may tôi mắc bệnh ung thư, phải bán căn nhà đó đi để chạy chữa, con tôi không được đi du học, suốt đời nó sẽ mang ý nghĩ “phải chi cha mình không mắc bệnh thì bây giờ đời mình đã khác”. Ngược lại nếu tôi quyết định thà chết vì bệnh chứ không bán căn nhà, thì con tôi lại bị dằn vặt bởi ý nghĩ “cha mình đã hy sinh cho mình đi học”. Chuyện du học chỉ là một ví dụ, có thể lấy ví dụ khác. Giả sử tôi để dành một căn nhà để cho con tôi khi nó lập gia đình, nhưng chẳng may tôi mắc bệnh ung thư, phải bán căn nhà đó đi để chạy chữa, gia đình nhỏ của con tôi phải ở trọ, mỗi khi về đến nhà nó lại thở dài “phải chi cha mình không mắc bệnh thì đỡ biết mấy”. Giả sử trường hợp ngặt nghèo hơn, tôi chưa có gì để bán đi lấy tiền chữa bệnh, gia đình tôi sẽ lâm vào cảnh nợ nần vì vay tiền chữa bệnh, khi chết đi tôi để lại một khoản nợ khổng lồ cho vợ con. Những điều giả sử trên chưa xảy ra với gia đình tôi nhưng đã thật sự xảy ra với nhiều gia đình khác rồi.

Thật may là tôi và con tôi sẽ không phải tiếc nuối hay dằn vặt vì tôi đã chuẩn bị cho chữ Bệnh.
Tôi đã có bảo hiểm y tế bắt buộc. Để phòng khi bệnh nặng, chi phí điều trị vượt mức chi trả của bảo hiểm y tế; tôi trả 2,8 triệu đồng để có một hợp đồng bảo hiểm chăm sóc sức khoẻ với hạn mức chi trả 150 triệu đồng mỗi năm. Để bù đắp những chi phí không được bảo hiểm chăm sóc sức khoẻ thanh toán vì không có hoá đơn, tôi chuẩn bị một số tiền bảo hiểm những bệnh nghiêm trọng trong hợp đồng bảo hiểm nhân thọ. Chỉ với chi phí vài ngàn đồng mỗi ngày, tôi sẽ có hàng trăm triệu đồng bảo hiểm bệnh nghiêm trọng.

Tiền ở đâu để tôi chi cho các khoản bảo hiểm? Vài chục ngàn đồng chi cho bảo hiểm mỗi ngày trích từ lợi nhuận khi đem khoản để dành đầu tư sinh lợi. Giải pháp này đem lại cho gia đình tôi bốn lợi ích:

Từ đâu tôi có khoản để dành? Từ việc chi tiêu có kế hoạch. Nếu không để dành đủ cho con học hành đến khi thành tài thì lại là một sự thiếu trách nhiệm khác.
Tôi vẫn thường xuyên đánh giá lại sự chuẩn bị của mình để điều chỉnh số tiền cho thích hợp.

Một số ít những gia đình may mắn hơn gia đình tôi: vừa có khoản để dành cho con, vừa có khoản để đối phó với Bệnh. Những gia đình may mắn này có thể củng cố sự may mắn của mình bằng cách dùng bảo hiểm để nhân gấp đôi, gấp ba ngân sách đối phó với Bệnh, đồng thời qua bảo hiểm giúp đỡ những người không may mắc bệnh.

Những người trẻ tuổi, độc thân cũng nên chuẩn bị đối phó với chữ Bệnh để có trách nhiệm với chính mình và cha mẹ mình. Đừng để cha mẹ phải tiếp tục lo lắng, sau khi vừa lo xong cho con học thành tài.